Người Đà Nẵng dường như được sinh ra bởi nắng, bởi gió, bởi biển và những hoạt động ngoài trời sôi nổi nên cứ đến độ mưa giăng kín đất trời, khi những bộ váy mùa hè bị khuất sau tấm áo mưa dày cộp con người ta lại ngẩn ngơ buồn, hết trở ra lại trở vào nhà để rồi bâng khuâng tự hỏi biết làm gì cho qua những ngày mưa Đà Nẵng bây giờ.

Mấy ai biết được thành phố nhỏ bé ấy ngày mưa cũng vẫn đẹp như biết bao ngày nắng khác.

kham-pha-da-nang-ngay-mua

Vẻ đẹp dịu dàng của một ngày mưa nép mình trong góc quán ấm áp, hít đầy phổi hương cà phê nồng đượm và phủ đầy tim tiếng guitar dìu dịu hòa lẫn trong tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ.

Vẻ đẹp lấp lánh trong ánh mắt những đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau thả bộ trên những cây cầu Đà Nẵng yên bình, lặng ngắm thành phố được gột rửa tinh sạch dưới màn mưa chớm thu nhè nhẹ.

Đà Nẵng còn khoác lên mình vẻ thân quen của nụ cười ngày mưa giữa những con người xa lạ bất chợt thấy nhau qua màn khói nghi ngút từ các quán ăn vặt nhỏ bé bỗng chốc nhộn nhịp và nóng ấm hẳn lên khi du khách đường xa mắc mưa, vội vã lót dạ để chuẩn bị cho chuyến hành trình xa xôi và lạnh lẽo.

Cũng có vẻ đẹp trẻ thơ toát ra từ nụ cười em nhỏ nô đùa nghịch ngợm dưới mưa, chốc chốc lại bắn tung tóe nước mưa vào một cô hàng xóm khó tính để nhận lại lời trách móc đầy giận dữ nhưng vẫn không thể che giấu niềm yêu thương sâu kín.

kham-pha-da-nang-ngay-mua

Đà Nẵng là vậy đấy. Dịu dàng, tinh khiết, nhẹ nhàng, không phô trương những sắc màu chói lóa để điểm tô cho vẻ hào nhoáng bề ngoài mà chìm vào tận sâu tâm hồn con người với những đường nét nền nã, đằm thắm khiến người ta say đắm đến độ lạc lối trong những cơn mưa lạnh…